"Nguyên sư huynh, Giang đạo hữu đã bế quan rồi."
Lúc Nguyên Sam lạnh mặt hỏi vì sao ca ca lại đóng cửa phòng, Thiện Phàm Sinh liền vội vàng lên tiếng.
Sắc mặt của Nguyên Sam càng thêm u ám. Ban ngày y vừa nói muốn bế quan, ca ca sau đó cũng bế quan theo, chắc là ca ca đã giận mình thật rồi.
Mình phải làm sao đây.
Nguyên Sam đắm chìm trong suy nghĩ, không chú ý đến vẻ mặt càng lúc càng căng thẳng của Thiện Phàm Sinh.
"Nguyên sư huynh, ngài có cần ta giúp đỡ việc gì không?"
Thiện Phàm Sinh dè dặt hỏi.
Nguyên Sam liếc hắn một cái: "Trước khi bế quan ca ca có nói gì không?"
Thiện Phàm Sinh lập tức lắc đầu: "Không có, chỉ dặn ta nhớ truyền lại cho sư huynh việc này."
Nguyên Sam trợn mắt.
Ca ca còn cố tình bảo Thiện Phàm Sinh nhắn lại cho mình, chắc là thật sự giận rồi!
Phải làm sao bây giờ, y nhất định phải đi xin lỗi mới được.
Nghĩ vậy, Nguyên Sam xoay người muốn đi về phía phòng của Giang Vị Lâm. Thiện Phàm Sinh thấy vậy thì lắm miệng nói: "Nguyên sư huynh, Giang đạo hữu đang bế quan, nếu ngài quấy rầy thì không được hay cho lắm."
Nguyên Sam dừng chân lại: "Vậy ngươi nói ta phải làm sao?"
Thiện Phàm Sinh: ?
Làm sao là làm sao?
Không phải Giang đạo hữu chỉ đang bế quan thôi à?
Nguyên Sam nói xong mới nhận ra bản thân đã lỡ lời, y nhíu mày, khó chịu trừng Thiện Phàm Sinh một cái.
Thiện Phàm Sinh: ?
Trừng ta làm gì.
Nhưng bị đôi mắt lạnh lùng kia quét qua, Thiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220742/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.