Nguyên Sam rúc vào lòng Giang Vị Lâm, cơ thể hơi run rẩy dưới bàn tay ve vuốt của y.
Lưu Phàm nghe xong một hồi bịa đặt trắng đen lẫn lộn cùng những lời bôi nhọ đó, gã tức đến mức chỉ muốn xông lên đánh chết tên tiểu tử này. Nhưng khi ánh mắt vừa bắt gặp Tô Vĩ Khánh còn cường tráng hơn nhiều so với gã thì lại nhụt chí. Ấy vậy mà giây tiếp theo gã lại đảo mắt nhìn qua Tô Vĩ Khánh, Tô Dao Tình cùng Giang Vị Lâm, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ, liền lớn tiếng gào lên:
"Là ngươi! Chính ngươi đã dẫn người của Tô gia tới đây có phải không!"
Tô Vĩ Khánh nhíu mày nhìn gã, không trả lời.
Không nói, tức là thừa nhận.
Lưu Phàm nghĩ thầm quả nhiên không sai, lập tức đi vòng qua Tô Vĩ Khánh, nhào tới bên cạnh Lý Phú vừa khóc vừa kêu:
"Lý đại nhân, lời ta nói đều là thật! Chính thằng nhãi đó đã theo dõi chúng ta! Nó biết nhà ta ở đâu, đương nhiên cũng dẫn được Tô Dao Tình tới đây!"
"Đủ rồi! Sao chuyện gì cũng đổ hết lên đầu một đứa trẻ vậy? Rõ ràng ta mới là người nhờ nó dẫn đường! Huống chi một đại nam nhân như ngươi sao có thể bị một hài tử đánh cho ngất xỉu? Muốn đặt điều thì cũng phải có chút thực tế chứ!" Tô Dao Tình phẫn nộ nói.
Tuy rằng nghĩ kỹ lại, đúng là đứa trẻ kia đã đề nghị tìm người cho nàng, nhưng Tô Dao Tình vẫn tin đó chỉ là xuất phát từ lòng tốt.
Lẽ nào một hài tử còn có thể rắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220711/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.