Bàn tay Yến Minh Qua khẽ vuốt ve khuôn mặt Lâm Sơ rũ xuống, nắm chặt tay Lâm Sơ, mười ngón tay nắm chặt, tầm mắt hắn lại nhìn Thẩm Sâm: “Ân cứu mạng, ngày sau Yến mỗ tất nhiên sẽ báo đáp.”
Tầm mắt Thẩm Sâm dời khỏi người Lâm Sơ, Lâm Sơ nhất thời cảm thấy hô hấp của mình thoải mái hơn không ít.
Hoàng gia chính là như vậy, nhìn qua mặc kệ tuấn tú minh lãng cỡ nào, khi muốn mạng của ngươi, cũng sẽ không nương tay.
Thẩm Sâm đột nhiên có sát ý với nàng, là bởi vì hắn ta vô tình tiết lộ thân phận của Yến Minh Qua.
Khó trách lúc trước Giang Vãn Tuyết biết được Lâm Sơ biết thân phận thật sự của Yến Minh Qua, lại có vẻ bất khả tư nghị như thế.
*bất khả tư nghị: không thể tưởng tượng nổi.
Trên mặt Lâm Sơ đều là vẻ ngây thơ một chút cũng không hề nhận thấy được nguy hiểm, trong lòng lại là trăm cảnh hồi chuyển, Yến Minh Qua đã bảo vệ nàng.
Tại sao hắn lại làm thế? Là đền đáp ân cứu mạng của nàng sao?
Nhưng theo sự thật mà nói, lần này ân nghĩa của bọn họ có thể trốn thoát khỏi tay Hàn Tử Thần, tác dụng của nàng cũng không lớn, nếu không phải mũi tiễn kia của Yến Minh Qua, sợ là các quan binh vây quanh ngoài phòng căn bản sẽ không sợ bọn họ.
"Nếu Yến tiểu Hầu gia đã nói rồi, bản công tử nhiều lời cũng vô ích." Thẩm Sâm đi trở lại ghế bành ngồi xuống, nâng cằm hất về phía thái y: “Khâu đi.”
Biết người này hoàn toàn thanh tỉnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534151/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.