Hồ quân y cũng phát hiện có gì đó không đúng, một tay vịn tường một tay cầm rương thuốc nhìn về phía Lâm Sơ: “Yến nương tử, tiểu tử Yến Minh Qua kia đâu?”
Lâm Sơ tâm loạn như ma, luống cuống ngồi xổm trước vết máu kia: “Ta... Ta không biết.”
"Cái này... Ngươi không biết sao?" Hồ quân y vừa nói ra, cũng nghĩ đến sợ là Yến Minh Qua xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, muốn trấn an Lâm Sơ vài câu, nhưng trước mắt nói cái gì cũng là vô ích.
"Trước khi ta đi, chàng ấy vẫn còn ở đây..." Lâm Sơ nắm lấy tóc mình cào cấu, nàng đột nhiên nhớ tới lúc mình đi tìm đại phu, truy binh vẫn không đuổi theo nữa, chẳng lẽ... Bọn họ phát hiện nơi Yến Minh Qua ẩn thân, mới buông tha không đuổi theo nàng? Vừa nghĩ đến có khả năng này, Lâm Sơ bất ngờ đứng lên.
Động tác đột ngột này của nàng khiến Hồ quân y sợ tới mức lui về phía sau một bước, lắp bắp nói: "Yến... Yến nương tử, ngươi không sao chứ?”
Lâm Sơ nhìn thoáng qua mặt đất trong ngõ nhỏ, lông mày nhíu thật sâu: “Nơi này không có dấu vết đánh nhau, trên mặt đất cũng không có vết máu... Tướng công còn có thể bỗng dưng biến mất sao?”
Bên ngoài ngõ nhỏ đột nhiên truyền tới tiếng bước chân hỗn loạn binh giáp va chạm.
Lâm Sơ cảnh giác nhìn lại, chỉ thấy một đội quan binh mặc áo giáp mang bội đao chặn ở cửa.
“Đây là ngựa của công tử!” Cầm đầu lại là một nam nhân mặc thường phục, hắn ta kéo dây cương ngựa đỏ. Từ hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534148/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.