Nàng đang xử lý con vịt mua về, không để ý đến một chấm nhỏ chui vào trong phòng bếp.
Hàn Quân Diệp quá thấp, còn chưa cao bằng cái bếp, không nhìn thấy vịt Lâm Sơ đặt trong chậu, cậu mím môi đứng trong chốc lát, vẫn lấy dũng khí kéo vạt áo Lâm Sơ.
Lâm Sơ rũ mắt, nhìn Tiểu Bánh Bao phấn điêu ngọc mài này, có vài phần ngoài ý muốn.
"Vịt đâu?" Trong mắt Hàn Quân Diệp có vài phần không yên, nhưng cũng mang theo vài phần trẻ nhỏ mới có mới lạ.
"Đặt trong chậu chứ đâu." Lâm Sơ đang bận rộn thái tỏi.
Nàng phát hiện Hàn Quân Diệp mím môi hồi lâu không lên tiếng, lúc này mới hậu tri hậu giác phản ứng lại mục đích Hàn Quân Diệp đến.
Nàng lau tay lên khăn tay sạch sẽ, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt Hàn Quân Diệp: "Ngươi muốn xem phải không?”
Hàn Quân Diệp dùng sức gật đầu.
Lâm Sơ liền đem vịt mới ướp nước sốt bưng xuống cho Hàn Quân Diệp xem.
Nhìn thấy một ổ kia, biểu tình của Hàn Quân Diệp quả nhiên rất ghét bỏ: “Thật khó coi.”
"Ăn ngon là được rồi." Lâm Sơ lại bắt đầu bận rộn.
"Gà so với vịt chết còn đẹp hơn." Hàn Quân Diệp có lẽ cảm thấy bên ngoài quá nhàm chán, tình nguyện đến trêu chọc ‘người đáng ghét’ là Lâm Sơ.
"Vịt con chết cũng rất đẹp."
"Mới không, vịt chết xấu muốn chết, lông cũng không có."
"Đó là bởi vì nó muốn dùng để nấu canh, vịt con còn sống giống gà con, có lông màu vàng nhạt, còn có cái miệng phẳng màu vàng nhạt."
"Vậy chẳng phải càng khó coi..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534141/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.