Động tĩnh bên ngoài nhà khiến cho mấy quân hán trong phòng cũng đi ra.
Quân hán mặt thẹo kia quát lên: “Lục tử, chuyện gì xảy ra vậy?”
Lý thị thấy có nhiều người hơn, càng thêm e sợ thiên hạ không loạn nói: “Nhìn xem, nhìn xem! Yến huynh đệ của ta hiện giờ sống chết còn chưa biết, bất quá ta chỉ giáo huấn tiểu tiện nhân này hai câu, gian phu này còn lấy côn bổng muốn giết ta!”
“Tam ca, đệ không có!” Quân hán trẻ tuổi phỏng chừng là lần đầu tiên bị người ta vu khống như vậy, tức giận đến đỏ mặt tía tai.
Lâm Sơ phát huy đầy đủ ưu thế của nguyên chủ Tiểu Bạch Liên, tiếp tục dùng sức bóp lên cánh tay mình, nước mắt kia nói đến là đến, thu cũng không thu lại được: “Lúc trước là ta còn trẻ tuổi không hiểu chuyện, nhưng hiện tại ta toàn tâm toàn ý muốn cùng tướng công sống thật tốt! Ta biết thanh danh của ta đủ thối, đại nương ở sau lưng ta nói ta thành cái gì, ta đều biết được, nhưng đây chính là huynh đệ đi theo tướng công ta vào sinh ra tử! Bà vu khống chúng ta như vậy, tâm tư này của bà đúng là trách a!”
Ở nơi quan ngoại này, nếu trong nhà không có nam nhân, một nữ tử yếu đuối tuyệt đối không chống đỡ nổi.
Lâm Sơ đột nhiên thay đổi, khiến cho đám quân hán cho rằng mấy ngày nay nàng đã nghĩ thông suốt, muốn an phận đi theo Yến bách hộ sống qua ngày.
Một đóa hoa kiều yếu thế sám hối, làm cho một đám quân hán vốn chán ghét nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534121/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.