Mặt trời vừa mọc trên sườn núi ở phía đông.
Trên thành lâu của Khương thành ở phía xa, lá cờ chữ "Chiêu" đã bị gió và mưa cuốn trôi đang bay phấp phới trong gió lạnh.
Lâm Sơ giữ ba đồng tiền trong túi quần áo rách nát của mình, nhìn cửa hàng thịt lợn đối diện phiền muộn một lúc lâu.
Nàng muốn ăn thịt! Có lẽ vì thời tiết giá lạnh mà mặt nàng tái nhợt, nhưng vẫn không che giấu được dung mạo diễm lệ của nàng. Dù đã lui về một góc đường, nhưng nàng vẫn thu hút được ánh mắt từ đầu đường cuối ngõ đảo tới.
Lâm Sơ khẽ thở dài.
Bất quá nàng chỉ mới đọc một quyển sách, khi đọc đến một đoạn nói về vợ trước là vật hi sinh của nhân vật phản diện, đã phàn nàn về nữ nhân kia một chút, quả thật trên trời dưới đất ngu không ai bằng, không nghĩ tới trước mắt mình tối sầm lại, khi tỉnh dậy, nàng lại trở thành vợ trước pháo hôi của nhân vật phản diện trong sách kia!
Lâm Sơ quả thật tức giận muốn hộc máu.
Vợ trước pháo hôi tên là Đàm Vân, không biết họ gì, trong sách chỉ miêu tả từ nhỏ nàng bị bán vào nhà giàu có làm nha hoàn, chỉ là nhà chủ nhân phạm lỗi, cả nhà bị tịch biên, nữ quyến đều bị lưu đày.
Khi tới biên cảnh, nghe nói muốn thưởng các nàng cho những binh lính có công lao.
Lập tức, mấy trăm nữ quyến đều dùng đến cái chết để đe dọa, chẳng qua không ai để ý tới, bọn nàng cũng tự mình ổn định, có lẽ bọn nàng nhìn thấy nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534118/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.