Na Tân ngẩn ra trong chốc lát, anh thề, cũng chỉ một lát thôi...
Ngay giây sau liền nghe thấy Diêu Hi rống giận: "Thất thần làm gì, đi làm ngay lập tức."
Na Tân lúc này mới lấy ra di động, mở khóa màn hình, anh ngơ ngác hỏi: "Vậy tôi gọi cho xe cứu thương trước, hay là gọi cho phu nhân trước?"
Diêu Hi quay đầu nhìn thoáng qua camera theo dõi trên máy tính, tức hộc máu: "Gọi cho cô ấy trước, sau đó gọi người trực tiếp đưa tôi đi bệnh viện, bỏ đi, đừng gọi xe cấp cứu, lãng phí tài nguyên công cộng. Chút nữa cậu và bác sĩ điều trị của tôi thống nhất những gì cần nói là được, tận lực làm cô ấy cảm thấy tôi bệnh nặng, không thể rời người. Đem mấy thứ trong phòng này thu dọn cho tốt, đừng để cô ấy phát hiện sơ hở."
- --
Dư Hoàn bên kia đang nhàn nhã cùng Diệp Nhất Luân dùng bữa tối.
Biểu hiện của Dư Hoàn còn xem như hào phóng khéo léo, đến nỗi toàn bộ quá trình Diệp Nhất Luân đều nhìn chằm chằm Dư Hoàn.
Dư Hoàn thỉnh thoảng ngẩng đầu đều sẽ bắt gặp ánh mắt của anh, làm sau khi Dư Hoàn ăn được vài miếng liền bỏ xuống dao nĩa, thở dài lễ phép cười cười: "Không biết đạo diễn Hoa đã nói với anh chưa? Chồng của tôi bị bệnh rất nghiêm trọng, tôi lúc nào cũng phải ở cạnh chăm sóc. Tôi biết anh không quá quen với thành phố B, cần gì cứ trực tiếp gọi cho Bặc Mạn, anh có số của cô ấy chứ?"
Nghe Dư Hoàn nhắc tới chồng, khóe miệng Diệp Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-vai-ac-khiem-thi/427179/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.