Dư Hoàn nói xong, còn vô cùng sốt ruột gãi gãi sau lưng, nháy mắt cào bả vai ra thành từng vệt đỏ.
Diêu Hi thấy thế, vậy mà có hơi lo lắng, anh vội vàng bắt lấy tay Dư Hoàn, nhíu mày nói: "Em đừng dùng sức như thế, cào bản thân đỏ cả rồi."
Khóe miệng Dư Hoàn hơi nhếch, cô đột nhiên xoay người, nhìn Diêu Hi vẫn chưa hoàn toàn phản ứng lại, ý cười lành lạnh: "Ông xã, anh không nhìn thấy gì thật sao?"
Tim của Diêu Hi lỡ mất một nhịp, thầm than một tiếng, tiêu rồi...
Bình thường anh ngụy trang đã đủ ổn, nếu không phải lo lắng Dư Hoàn làm bản thân bị thương, anh sẽ không sốt ruột như thế.
Diêu Hi ấp a ấp úng nửa ngày cũng không nói ra được nguyên do, cuối cùng nuốt một ngụm nước bọt: "Bà xã, anh không thấy gì thật mà!"
"Không thấy gì mà có thể nhìn lén tôi tắm rửa? Không thấy gì mà có thể nhìn ra sau lưng tôi có vết đỏ sao?"
Diêu Hi biết, nhất định là do lúc nãy ở cửa phòng tắm.
Nếu như là chuyện vừa rồi, anh còn có thể giảo biện do Dư Hoàn gãi quá mạnh, nhưng lúc này, anh thực sự không biết nên ứng phó như thế nào nữa.
Diêu Hi không khỏi nhớ đến mấy ngày trước Na Tân nói chuyện với anh, Na Tân nói, muốn anh mau cho Dư Hoàn biết sự thật, nếu không thì chuyện này sẽ trở thành trái bom, sớm muộn gì cũng sẽ phát nổ.
Thấy anh không nói gì, Dư Hoản mặt lạnh hỏi: "Nói đi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-vai-ac-khiem-thi/3176781/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.