Edit: Sơn Tra
Sáng hôm sau, Lê Tiêu nấu cơm xong thì lái xe đến bệnh viện thành phố.
Khi trở về đã là mười một giờ rưỡi trưa, Giang Nhu hỏi tình huống thì nghe Lê Tiêu nói người còn chưa tỉnh, trên người có nhiều chỗ gãy xương, đặc biệt là tay phải, về sau chỉ sợ không có biện pháp giết heo.
Giang Nhu nhíu mày nói: "Người còn sống là tốt rồi."
Lê Tiêu không thể phủ nhận.
Nếu chú Vương đã xảy ra chuyện, vậy chuyện hợp tác của hai nhà cũng bị chặt đứt, Lê Tiêu đoán người phải nằm viện hơn một tháng. Hơn một tháng không kiếm ra tiền có lẽ không ảnh hưởng lớn đến nhà họ Vương, nhưng vẫn là quá sức với gia đình nhỏ của bọn họ, qua hai tháng nữa còn phải đón Tết.
Nghĩ như vậy, giữa trưa Lê Tiêu đi ra ngoài một chuyến.
Hắn đi đến chợ, ngày thường Chu Kiến bày sạp ở ven cửa sau chợ, Lê Tiêu mỗi sáng đều đi chợ mua đồ ăn, ngẫu nhiên còn có thể gặp gỡ.
Có điều bởi vì bày sạp ở ven cửa sau không cần tốn tiền thuê, cho nên tính lưu động khá cao, hôm nay Lê Tiêu phải tìm cả nửa ngày mới thấy Chu Kiến ở một góc.
Nhìn dáng vẻ hắn có lẽ hôm nay không chiếm được vị trí tốt.
Lúc Lê Tiêu tiến lên, Chu Kiến đang nói nói cười cười với một bà thím, đôi tay còn nhanh nhẹn làm sạch một con cá trắm cỏ: "Chị cứ yên tâm đi, cá nhà em đều là cá tươi nhất hôm qua vớt dưới sông ở trong thôn, đảm bảo ăn ngon, ai da, không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402883/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.