Edit: Sơn Tra
Đồ đạc Giang Nhu muốn mang theo quá nhiều, đi một chuyến cũng mang không xong, cô dự định sẽ nằm viện bốn ngày, ngoại trừ quần áo, chăn em bé, còn có sữa bột, chén, quần áo của cô, thau, v.v… tổng cộng hơn hai cái túi da rắn lớn.
Gần đây trong nhà rất căng thẳng về vấn đề tiền bạc, cũng may trước khi ông nội Lê Tiêu qua đời đã lén để lại một số tiền cho cháu trai, số tiền này Lê Tiêu vẫn luôn không đụng vào, mấy hôm trước cần xài nhiều tiền mới đột nhiên nhớ ra còn có số tiền này.
Sau khi đến ngân hàng rút tiền, hắn lấy một nửa để trang hoàng phòng tắm, dư lại một nửa trực tiếp đưa cho Giang Nhu.
Giang Nhu cũng không khách sáo với hắn, cầm tiền đếm đếm, tổng cộng năm trăm bảy mươi tệ.
Trên người cô còn hai trăm tệ, vốn là dùng để nằm viện, có thêm số tiền này đã đủ để cô ở cữ.
Hai người tới bệnh viện, Lê Tiêu để đồ đạc ở sảnh chính, rồi cầm theo chứng minh đi làm thủ tục.
Sau đó hai người đi lên lầu bốn của tòa nhà phía sau, lúc này bệnh viện huyện thành còn chưa có thang máy, hai người phải đi bộ lên, Lê Tiêu một tay xách túi da rắn, một tay đỡ cánh tay Giang Nhu.
Bên ngoài nhìn không phải rất cường tráng, nhưng trên người rất có sức lực, cánh tay cứng rắn giống sắt thép, hỗ trợ cho cô không ít.
Đến giai đoạn cuối của thai kì, Giang Nhu bắt đầu có ý thức giảm bớt lượng đồ ăn, sợ đến lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402878/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.