Edit: Sơn Tra
Giang Nhu nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đây không phải tiền của chúng ta, số tiền này đều là của những người vô tội bị lừa gạt, chúng ta không phải nghèo đến mức không sống được, hơn nữa cho dù có nghèo cũng không thể lấy tiền mồ hôi nước mắt của người khác, anh lập tức trả số tiền này trở về đi, cảnh sát sẽ xử lý, coi như tích đức cho đứa con còn chưa ra đời của chúng ta có được không?"
Lê Tiêu nghe xong, "xùy" một tiếng, vẻ mặt như thể đang nói cô đùa cái gì vậy?
"Người bị hại trong miệng cô đều là những kẻ muốn chiếm chút lợi ích mà phát tài, bọn họ muốn bầu trời rơi xuống bánh có nhân thì cũng phải chuẩn bị trước tinh thần bị bánh rơi vỡ đầu, cô có thấy ai đánh bạc thua còn yêu cầu người khác trả lại tiền không? Số tiền này cũng coi như bọn họ tự bỏ ra mua một bài học."
Hắn cũng không rảnh mà đồng cảm với bọn họ, khi nói lời này trên khóe miệng còn treo một nụ cười, dáng vẻ không có chút nào là để ý.
Giang Nhu không tranh cãi với hắn, màn là giọng điệu bình thản tiếp tục nói với hắn: "Nhưng số tiền này không phải do chúng ta kiếm được, có xài cũng không an tâm, mặc kệ mục đích ban đầu của những người bị hại kia là gì, sự thật vẫn là như vậy, số tiền này là của bọn họ, chúng ta phải có bổn phận trả trở về. Người sống trên đời phải có nguyên tắc, không phải đồ của mình thì không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402873/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.