Thím Vương vừa mới ra khỏi cửa, bước chân dừng lại, có chút xấu hổ đứng tại chỗ.
Rốt cuộc Lâm Mỹ Như cũng bán rau ở chợ, Giang Nhu hợp tác với mình, suy cho cùng chính là bản thân mình chiếm được lợi ích.
Nhưng thật ra Giang Nhu một chút cũng không sợ, đứng ở cửa sân nhìn bà ta tức giận đến đỏ mặt tía tai, bình tĩnh nói: "Chính là như mẹ thấy, trong nhà không có tiền, hợp tác với thím Vương làm buôn bán nhỏ."
"Làm buôn bán nhỏ?"
Lâm Mỹ Như vừa nghe lời này liền bùng nổ: "Cô đến chợ mà nhìn xem có bao nhiêu người mua, một ngày kiếm được không biết bao nhiêu tiền, chuyện tốt như vậy, cô lại tìm người khác không tìm tôi? Mẹ cô bán rau dễ dàng lắm sao? Nhà bọn họ bán thịt, vốn dĩ kiếm được nhiều tiền, cô còn bỏ thêm tiền vào nhà họ, quả thật là ăn cây táo rào cây sung, hướng cùi chỏ ra ngoài, bị người ta lừa gạt cũng không biết."
Tức giận đến trực tiếp mắng to, cảm thấy đứa con dâu này của mình vừa ngu ngốc vừa hư hỏng.
Mua may bán đắt kiếm được nhiều tiền, không cho người trong nhà, thế nhưng lại dâng lợi ích lên cho người khác?
Nghĩ đến bản thân mình mỗi ngày mệt đến chết đi sống lại lựa rau, bán rau, kiếm cũng chỉ đủ tiền cho một nhà ăn uống.
Cái đứa ngu ngốc này có biết hay không, mỗi ngày nhìn thấy công việc buôn bán của nhà họ Vương thuận lợi đến như vậy, trong lòng bà ta có bao nhiêu hâm mộ?
Bây giờ lại nghe người ta nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402870/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.