Edit: Sơn Tra
Giang Nhu tỉnh lại vào buổi sáng hôm sau, bên ngoài trời đã sáng hẳn.
Cô nằm ở trên giường trong chốc lát, sau đó chậm nửa nhịp mới phản ứng lại được trên giường thiếu một người.
Cô đứng dậy xuống giường, vốn dĩ còn tưởng rằng người đi rồi, nào biết vừa ra khỏi phòng, đã ngửi thấy một mùi cơm tỏa ra từ trong bếp, không nhịn được mà kinh ngạc.
Giang Nhu cầm khăn lông vào phòng bếp, đồ ăn đã được làm xong, món xào thành phẩm được đặt trên nắp nồi, bên trên được đậy bằng một cái lồng bằng tre trúc để ngăn ruồi bọ.
Không nhìn thấy bóng dáng của Lê Tiêu.
Giang Nhu đi đến cái bàn nhỏ trong góc bếp, bên trên để chậu rửa mặt cùng bàn chải và kem đánh răng, cô bóp một lượng kem đánh răng lên bàn chải đánh răng, cầm một bình gốm sứ nhỏ rất có hơi thở của niên đại, sau đó lấy nửa lấy nửa chậu nước, bưng ra ngoài sân rửa mặt.
Ở góc tường sân phía tây có một con lạch chảy qua, nước thải có thể đổ vào đó.
Giang Nhu vừa mới bước ra khỏi cửa lớn, liền nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh giếng giặt quần áo, bước chân chợt dừng lại.
Người kia đưa lưng về phía cô, hắn cởi trần, cả người chỉ mặc một chiếc quần rằn ri dài, tấm lưng rắn chắc đẹp mắt, vòng eo gầy, tráng kiện, làn da màu mạch nha tôn lên vẻ đẹp khỏe khoắn dưới ánh nắng mặt trời.
Giang Nhu nhịn không được nhìn thêm mấy lần, không phải cô háo sắc, cô cũng từng nhìn thấy qua ba và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402863/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.