Edit: Sơn Tra
"Cộc… cộc… cộc."
Giang Nhu bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức, cô xoa xoa đôi mắt, mơ hồ từ cứng rắn từ trên giường ngồi dậy.
Động được một nửa lại có chút khó khăn, phản ứng lại được là vì sao, cô đau khổ dùng một bàn tay nâng cái bụng tròn vo.
Tiếng đập cửa bên ngoài dừng lại, biến thành người đàn bà lớn giọng gọi: "Tiểu Nhu, có ở nhà không?"
Không kịp nghĩ nhiều, Giang Nhu hàm hồ hướng ra ngoài hô một câu: "Tới đây."
Sau đó chậm rì rì vươn hai chân, tìm được dép bông dưới giường, nhét bàn chân có chút sưng phù vào, sau đó lại chống giường chậm chạp đi ra ngoài.
Bụng quá nặng, như là mang một quả cân lớn, cô phải dùng hai tay ôm lấy mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút.
Ra tới trong sân, Giang Nhu lấy then cửa lớn, đẩy cửa ra, trực tiếp đối diện với một người đàn bà đen gầy, tay xách giỏ rau.
Người này thấp hơn cô nửa cái đầu, mái tóc khô xơ, khuôn mặt tiều tụy, nếp nhăn trên khóe mắt và khóe miệng rõ ràng, có điều ngũ quan đoan chính, có thể nhìn ra diện mạo thời trẻ quả thật không tồi.
Bà ta nhìn đến Giang Nhu ra tới, khóe miệng lập tức kéo xuống, đôi mắt mang theo mấy phần khôn khéo quét khắp người cô từ trên xuống dưới một lần, cuối cùng tầm mắt dừng ở gò má ngủ đến in hằn nếp gấp màu hồng, ngữ khí có vài phần không tốt, cứng rắn chất vấn nói: "Ban ngày ban mặt đóng cửa cái gì chứ? Đã ngủ bao lâu rồi, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402860/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.