Lê Tiêu lấp kín môi Giang Nhu, giường gỗ vang lên suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, Giang Nhu thức dậy muộn, tối qua An An ngủ sớm nên chưa đến sáu giờ sáng đã dậy, thức dậy liền chạy đến gõ cửa gọi bố mẹ rời giường.
Lê Tiêu bị con gái làm ồn đến không chịu nổi chỉ đành thở dài, sau đó mặc quần áo vào ôm bé cưng đi chỗ khác, hai bố con ra sân đắp người tuyết.
Giang Nhu không dậy mà trở mình đắp chăn tiếp tục ngủ.
Sau một giấc ngủ nướng, cô thức dậy lúc tám giờ rưỡi, thím Vương bên cạnh đoán chắc vợ chồng nhà này sẽ không thức dậy sớm nên cố ý đợi trễ một chút mới qua đưa cơm sáng.
Lê Tiêu đang chuẩn bị đưa An An đi ra ngoài mua đồ ăn, thấy thím Vương qua đây bèn không đi nữa.
Thím Vương nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh của An An, cười hỏi: "Mẹ con đâu rồi?"
An An ngẩng đầu cười vui vẻ, lớn tiếng nói: "Mẹ đang ngủ nướng ạ."
"Tối hôm qua nhà con có nhiều chuột lắm bà ạ, kêu suốt cả đêm."
Lê Tiêu: "..."
Thím Vương cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng nhà này lâu ngày không có người ở nên mới sinh ra mấy lứa chuột, nhíu mày: "Nhiều chuột như vậy sao?"
Nghĩ mấy người Giang Nhu đã quen với cuộc sống tiện nghi ở phía Nam nên có lẽ không quen với sinh hoạt ở quê.
An An ra sức gật đầu: "Dạ đúng."
Lê Tiêu quay đầu nhìn đi chỗ khác nhằm che đi sự xấu hổ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/1916351/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.