Lê Hân nghe được động tĩnh nên từ trong phòng bếp vọt ra, kích động gọi một tiếng: "Chị!"
Trên tay còn đang cầm một ly nước ép trái cây đang ép dở, chẳng qua màu sắc của nước trái cây có hơi kì cục, đỏ không ra đỏ, xanh không ra xanh.
An An vừa thấy ly nước trái cây trên tay dì út liền rất kháng cự xoay người ôm chặt lấy mẹ, lập tức nói: "Dì út đi ra đi."
Giang Nhu xoa đầu con gái trong lòng ngực, tò mò hỏi: "Sao vậy con? Không phải con thân với dì út nhất hay sao?"
An An nằm gục đầu trên vai Giang Nhu.
Lê Hân ngại ngùng sờ sờ cái mũi, nói một cách dỗ dành: "Không thích sao? Vậy để dì đổi cho con ly khác."
Lê Tiêu đi tới nói: "Được rồi, để đó anh uống cho."
Nói xong lại nhận lấy ly thủy tinh trên tay Lê Hân, để hai chị em họ ngồi xuống sô pha nói chuyện.
Lê Hân đưa cái ly cho anh rể, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô nàng thật sự không có tí gì gọi là thiên phú làm bếp, nhiều nhất chỉ là nấu mấy bữa cơm nhà, hơn nữa cũng chỉ nằm ở mức nấu chín. Trong khoảng thời gian chị không có ở nhà, lúc đầu đều là anh rể xuống bếp, nhưng anh rể bận rộn mỗi ngày, lúc anh rể không ở nhà thì chính là cô nàng làm cơm.
An An tuy nhỏ người nhưng rất kén ăn, thà chịu đói cũng sẽ không ăn đồ không ngon, đặc biệt là những ngày có Kim Đại Hữu ở đây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/1916342/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.