Edit: Sơn Tra
Qua một hồi lâu, Lê Tiêu đột nhiên bật cười, dán sát mặt lại chỗ Giang Nhu, nhỏ nhẹ hỏi: "Hết giận chưa? Chưa thì lại đánh thêm mấy cái?"
Nhưng Giang Nhu lại cười không nổi, cô trầm mặc trong chốc lát rồi ngẩng đầu lên nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Lê Tiêu, hai chúng ta đã kết hôn, anh cũng có con gái."
"Em biết anh tự mình có suy tính, nhưng trước khi làm anh có nghĩ đến em và An An không? Anh cảm thấy mình có thể nắm giữ hết thảy trong bàn tay, cảm thấy tự mình có thể đối phó với những người đó, nhưng không phải lần nào cũng sẽ may mắn như vậy. Chú Vương đi đường còn xảy ra chuyện được, lúc đó ông ấy cũng nghĩ giống như anh, cảm thấy không phải chỉ là đi ăn tiệc một lát thôi sao? Nhưng mà anh nhìn xem, người đến bây giờ còn chưa bình phục."
"Trên cuộc đời này, mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút đều sẽ có những chuyện ngoài ý muốn xảy ra, có người may mắn, có người xui xẻo, anh đánh nhau với người ta, có bao giờ nghĩ tới đối phương có thể mang theo dao bên người hay không? Lỡ như những người đó xúc động đâm anh thì sao? Cho dù không phải anh, đổi lại là người khác thì sao? Những người bạn đó của anh, bọn họ cũng có người nhà, có người thương, anh có thể gánh nổi trách nhiệm đến cùng sao? Anh có thể chịu trách nhiệm, chỉ là có thể trân quý bằng sinh mệnh của người ta không?"
"Bọn họ dám phá sạp hàng của anh đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/1916284/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.