Editor: Độc Ẩm
Tiếu Nhu đột nhiên cảm thấy lạnh khắp người, sau đó mồ hôi lạnh toát ra.
Bốn năm đại học Lâu Niệm luôn là một sự tồn tại mà bọn họ ngưỡng mộ, nam thần của trường, bông hoa cao lãnh. Thế nhưng lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi, Tiếu Nhu lại cảm thấy đầy sát khí.
Sơ Nghiên nhẹ nhàng bâng quơ phủi mông đứng dậy: "Không có gì, tôi đùa thôi."
Lâu Niệm hất tay Tiếu Nhu ra, chân cô ta mềm nhũn, ngã vào người Tống Tâm Thuần.
"Lâu Niệm, anh đừng hiểu lầm" Tống Tâm Thuần cố gắng đỡ Tiếu Nhu, bỗng nhiên lên tiếng, đôi mắt trong veo như hồ nước, "Vừa rồi chắc là chị ấy có nhầm lẫn gì đó."
Sơ Nghiên liếc nhìn cô ta một cái, không nói gì nữa, nhìn thấy người ở phía sau Lâu Niệm: "Tiếu lão sư!"
Tiếu Văn Lễ cười vẫy tay: "Đồ vong ân bội nghĩa."
"Không đâu không đâu," Sơ Nghiên cười hì hì vòng qua Lâu Niệm đến trước mặt hắn, "Hôm nay tôi sẽ mời anh ăn món ngon."
Từ lúc xuyên sách đến giờ, Tiếu Văn Lễ đã giúp đỡ cô rất nhiều, sau này dù có mở hết quyền hạn rời xa nam nữ chính thì có lẽ cô vẫn sẽ giữ liên lạc với hắn.
Lâu Niệm nhìn hai người bọn họ, lông mày hơi nhướng lên.
Tống Tâm Thuần đứng ở một bên, nhìn Lâu Niệm không biết chán. Đây là Lâu Niệm của cô, vẫn đẹp trai như vậy, lãnh đạm như vậy, y hệt trong trí nhớ của cô.
Điểm khác biệt chính là...... Hắn không thèm nhìn cô một cái nào.
Tống Tâm Thuần nhìn theo ánh mắt của hắn, dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vi-hon-the-cuc-pham-cua-nam-chinh/1021123/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.