Bầu trời trong vắt như vừa được gột rửa.
Trình Quý Thanh ngồi bên bờ biển, những con sóng trắng xóa xô vào bờ. Cô nhìn về phía đường chân trời vô tận, nhớ lại những chuyện đã xảy ra gần đây.
Đang suy nghĩ miên man thì một đôi tay từ phía sau ôm lấy cô.
Cả lưng cô chìm vào sự mềm mại và nóng bỏng. Người phụ nữ v**t v* tay cô, cảm giác đó không giống bàn tay người, mà giống như một chú mèo lông xù vậy.
Mèo sao? Cô quay đầu lại và thật sự nhìn thấy một chú mèo con trắng muốt.
Cô phấn khích bế nó lên, rồi nghe thấy tiếng mèo cất lời — "Trình Quý Thanh, để tôi cào cô."
Giọng nói lạnh lùng và chậm rãi ấy — là Bạch Tân.
Bạch Tân?!
Trình Quý Thanh đột nhiên bừng tỉnh...
Cô nhìn lên chiếc đèn chùm trên trần nhà, thở ra một hơi, suýt nữa thì mất mạng rồi. Mộng quỷ quái gì thế này?
Tất cả là tại tin nhắn của Bạch Tân tối qua.
【Cô có thể cào lại.】
Chỉ nhìn qua một lần thôi mà khiến cô gặp ác mộng suốt cả đêm.
Cô còn chưa kịp cào lại, mà trong giấc mơ suýt nữa lại bị cào rồi.
Cô hơi tua ngược lại giấc mơ để nhớ, dừng ở cảnh bị người từ phía sau ôm lấy, tim Trình Quý Thanh bỗng đập nhanh mấy nhịp.
Nếu để chị Bạch biết trong mơ cô biến chị ấy thành một chú mèo con và làm chuyện này, chẳng phải sẽ bị đánh đến chết sao?
Tuy nhiên, ngoài giấc mơ đó, Trình Quý Thanh còn nhớ thêm một điều khác, liên quan đến chuyện ở biệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/5294584/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.