A Nô.
“Thật ra ta cũng chẳng biết cách xử lý, chỉ có thể lau rửa sơ qua cho ngươi một chút, như vậy dù sao cũng sẽ chóng lành hơn! Lần sau người ta đ.á.n.h ngươi thì phải biết né tránh chứ, đừng có ngây ngốc đứng yên không động đậy!”
Hạt Dẻ Nhỏ
Thường Lạp Nguyệt cẩn thận lau rửa vết thương cho A Nô, nghĩ ngợi hồi lâu vẫn không nhịn được mà khuyên nhủ.
Dù sao cũng đã bị đ.á.n.h rồi, cứ đứng ngây ra chịu đòn thì oan uổng biết bao.
A Nô ngây người nhìn Thường Lạp Nguyệt: “Ngươi... không ghét ta sao?”
“Ghét ngươi? Vì sao?” Thường Lạp Nguyệt khó hiểu nhìn A Nô hỏi.
“Bởi vì ta... rất xấu xí... mà lại...” A Nô lẩm bẩm nói.
“Xấu xí ư? Ta không thấy thế!” Thường Lạp Nguyệt mỉm cười nói: “Người ta thường nói tướng do trời sinh, nhưng ta lại thấy, vẻ ngoài là do cha nương ban tặng, một người chỉ cần nội tâm đẹp đẽ, thì người đó mới thực sự là đẹp. Một người nếu nội tâm xấu xa, thì cho dù có một khuôn mặt đẹp đẽ đến mấy thì có ý nghĩa gì?”
Có lẽ lần đầu nhìn thấy vết bớt trên mặt A Nô sẽ thấy không ưa nhìn, nhưng thực tế nhìn kỹ vài lần sẽ thấy cũng không tệ.
“Thật... là như vậy sao?” A Nô ngơ ngác nhìn Thường Lạp Nguyệt.
Từ nhỏ đến lớn, bất cứ ai nhìn thấy nàng, nói nhiều nhất đều là những từ như “quái vật xấu xí, đồ yêu quái...”, nhưng chưa từng có ai nói với nàng rằng, kỳ thực nàng không hề xấu xí!
“Tất nhiên rồi, ngươi nghĩ xem, một người đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/4883130/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.