Vài ngày sau, Lâm Thanh Hàn thuận lợi xuất viện quay về nhà, ngày xuất viện, Phương Tĩnh Lan là người nhọc lòng nhất, bà dùng chăn bọc kín Lâm Thanh Hàn, chỉ sợ Lâm Thanh Hàn bị cảm lạnh, sau này cơ thể sẽ bị ảnh hưởng.
Em bé sau khi về nhà rất khỏe mạnh, trên cơ bản là ăn no thì ngủ, ngủ đến quên trời đất, chọt chọt cái má phính cũng không chịu dậy, nhưng đây cũng xem như là tình trạng bình thường của trẻ sơ sinh.
Nhóc con cũng được Thẩm Tiện đón về nhà, ban ngày Thẩm Tiện còn phải đi làm, Phương Tĩnh Lan sẽ qua nhà giúp đỡ bảo mẫu chăm sóc Lâm Thanh Hàn, đưa đón Điềm Điềm đi học.
Thẩm Điềm về nhà nhìn thấy em bé cũng rất vui vẻ, kêu Thẩm Tiện ôm em bé đặt trên chiếc giường nhỏ, ngắm nhìn em gái.
Mấy ngày nay đôi mắt của bé con đã lớn hơn nhiều so với lúc mới sinh, hai con mắt chuyển động không ngừng, một hồi thì nhìn Thẩm Tiện, một hồi thì tò mò nhìn Thẩm Điềm, cho dù nhìn cái gì cũng cảm thấy mới mẻ.
Nhóc con mỉm cười nắm tay Thẩm Tiện, lắc lắc, "Mommy, em gái đáng yêu".
Thẩm Tiện đung đưa nhóc con đang ngồi trong ngực mình, mỉm cười nói: "Đúng vậy, em gái cũng đáng yêu giống Điềm Điềm vậy".
Nhóc con ngửa đầu lên cọ cọ Thẩm Tiện làm nũng: "Mommy, có thể sờ sờ em gái không ~".
"Được, Điềm Điềm sờ nhẹ thôi, em còn nhỏ, dùng sức mạnh quá sẽ làm đau em". Thẩm Tiện nói, ôm nhóc con nhích vào trong.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thoi-xua-cau-huyet-trong-sach-tra-a/3317647/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.