“Giang Miên!”
Thẩm Thời Yến kêu tên cô một tiếng, lạnh lùng nói: “Buông tay!”
Nữ nhân này quả thực được một tấc lại muốn tiến một thước, ỷ vào bản thân đau, cố ý ôm sát hắn, chính là muốn câu dẫn hắn!
“Tôi không!” Giang Miên không chút nghĩ ngợi cự tuyệt, biết nam chủ có thói ở sạch, không thích người khác đụng chạm hắn.
Nhưng cô hiện tại là bất đắc dĩ, tay nhỏ gắt gao ôm nam nhân không dám buông ra, rất sợ hãi cô buông lỏng tay, tim lại đau thắt.
Cảm giác đau đớn không thể thở nổi này, cô đã không muốn nếm thêm lần nữa.
Trên mặt tiểu nữ nhân treo nước mắt còn sót lại, hai tròng mắt ướt đẫm nhìn hắn, âm thanh mềm mại làm nũng: “Tôi thật sự đau quá!”
Nam nhân cau mày, mắt đen buông xuống, dừng trên khuôn mặt bị nước mắt che phủ của Giang Miên, biểu tình không giống khó chịu thống khổ lúc trước, giờ phút này nước mắt rõ ràng là ngụy trang.
Thẩm Thời Yến bỗng nhiên có hứng thú muốn chơi đùa với cô, cô vì có thể lưu tại bên cạnh hắn, thật đúng là hao hết tâm cơ.
Như cô mong muốn!
Giang Miên nói khóc liền khóc, nước mắt cứ thế rơi xuống như không cần tiền, cô cố tình không khóc ra tiếng, chỉ nhìn người bằng đôi mắt ngấn nước tựa như Miêu nhi, thật khiến người có trái tim sắt thép cũng hóa thành mềm mại.
Trên khuôn mặt trắng nõn dính đầy nước mắt, có đôi khi không tiếng động khóc thút thít, đối với nam nhân mà nói chính là trí mạng.
Thẩm Thời Yến không phải chưa từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-the-than-bach-nguyet-quang-lam-troi-lam-dat-cua-nam-chu/238125/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.