Bàn đến cục diện hiện tại, An Nguyên Thanh chủ động lên tiếng: “Điện hạ, hai vạn binh mã trong tay mạt tướng hoàn toàn nghe theo sự điều khiển của ngài!”
Các mưu thần vô cùng mừng rỡ, nhưng Sở Thừa Tắc vẫn rất bình thản, chỉ khen ngợi. “Ta ghi nhận tấm lòng son của An tướng quân. Trước đại chiến, ngươi mang hai vạn binh sĩ đến phò trợ ta, nếu trận này thắng thì công của An tướng quân không nhỏ.”
An Nguyên Thanh vội nói: “Không dám, đây là phận sự của thần.”
Trong suốt buổi trò chuyện, tuy giọng của Sở Thừa Tắc rất ôn hòa nhưng An Nguyên Thanh lại cảm thấy y sâu không lường được.
“So với bốn thành còn lại, Thanh Châu nằm ờ thượng du Nguyên Giang, phản tặc Trần Quốc muốn tiến xuống phía nam nhất định phải qua nơi này. Nhưng dù thế, Từ Châu và Mạnh Quận là hai nơi trọng yếu, không thể điều quá nhiều binh qua Thanh Châu được. Bây giờ số quân đóng ở Thanh Châu không đông bằng Trần Quốc, vì vậy hai vạn binh mã của An tướng quân sẽ từ Vân Châu vòng qua Hàm Cốc, vây đánh quân Trần từ đằng sau, như thế có thể thắng bất ngờ.” Sở Thừa Tắc nhìn hắn, nói.
An Nguyên Thanh bưng chén trà đã hơi nguội, đồng ý không được mà không đồng ý cũng không xong.
Đại hoàng tử bảo hắn đến đây vờ quy hàng là muốn lúc giao tranh, hắn có thể quay ngược lại khiến quân Sở không kịp trở tay nhưng Sở thái tử lại điều binh mã của hắn đi đường vòng vây đánh quân Trần.
Như thế, dù hắn có phản chiến thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/479119/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.