Giáp trên ngực còn chưa cởi xong, y đã giữ chặt hai bàn tay mềm mại không xương của cô, hôn lên cần cổ trắng ngần ấy.
Mùi hương lành lạnh quen thuộc bay vào mũi, mắt Sở Thừa Tắc tối lại vài phần. Y lần từ cổ đến môi cô, cứ như gần như xa, không hôn lên hẳn.
“Hôm nhận được thư của nàng, ta đang ở quân doanh luyện binh, đột nhiên nhớ đến nàng nên về ngay.” Không kịp thay bộ quần áo khác.
Lòng Tần Tranh thấy chua xót. “Chàng về thì phía Mạnh Quận phải làm sao?”
Sở Thừa Tắc cười đáp: “Nàng nghĩ ta ở đó hơn cả tháng, chuyện gì cũng phải đi làm à? Phải tìm người làm việc được để dùng chứ.”
Tần Tranh đỏ mặt, đẩy y ra. “Là thiếp quá cạn nghĩ rồi. Điện hạ văn thao võ lược, tài trí hơn người, đương nhiên phải sắp xếp ổn thỏa mọi việc rồi. Mấy người Tống đại nhân còn đang đợi, điện hạ tắm xong thì mau qua đó đi.”
Sở Thừa Tắc cúi đầu nhìn cô rồi bế thốc cô lên, đặt trên bàn trang điểm, ngón tay chai sần nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nõn nà của cô. “A Tranh không nhớ ta ư?”
Chiếc bàn trang điểm này là do đích thân Sở Thừa Tắc chọn cho Tần Tranh. Chiếc gương đồng phía sau được cố định vào chiếc bàn, cao bằng nửa người.
Lúc trước chải đầu, cô toàn dùng chậu nước để soi. Sau khi đến Thanh Châu, y cố tình sai người tìm một cái bàn trang điểm có gương thật to.
Bên ngoài, những con ve sầu ẩn trong tán cây đang không ngừng kêu ran. Tần Tranh nhìn khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/479073/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.