Lục La lườm hắn một cái, không nói chuyện.
Gã sai vặt nhét hộp son môi vừa mua vào tay Lục La. “Mấy ngày nay Lục La tỷ tỷ không ra ngoài, muốn gặp tỷ tỷ cũng khó. Tôi có thứ này, cất mấy ngày nay mới tìm được cơ hội đưa cho tỷ tỷ đấy.”
Lục La nhìn hộp son môi trên tay mình. Là của Vân Hương Cư, nàng ta phải để dành tiền hai tháng mới mua được, vì vậy tuy vẫn không để ý đến gã sai vặt kia nhưng sắc mặt đã dịu đi nhiều.
Tên này là người giỏi nhìn sắc mặt người khác, thấy thế vội nói: “Nghe nói Lục La tỷ tỷ đang hầu hạ quý nhân?”
Hắn hất cằm về phía trong. “Thế tử kim ốc tàng kiều à?”
Lửa giận trong lòng Lục La lập tức bị hắn làm cháy bùng lên. Nàng ta nói với giọng khi bỉ. “Một nữ nhân đi ra từ ổ thủy tặc, không biết bao nhiêu người chà đạp rồi mà còn bày đặt làm cao, cực kỳ khó hầu hạ.”
Lục La càm ràm một chặp, gã sai vặt chỉ đáp qua loa, đôi mắt sáng rỡ. Đến khi Lục La bỏ đi, hắn bèn lập tức ra ngoài phủ.
——
Mấy ngày nay tri phủ Thanh Châu ăn ngủ không yên. Bề ngoài nhìn có vẻ Thẩm Ngạn Chi diệt cướp rất thuận lợi nhưng dường như đám sơn tặc kia đã nghe được phong thanh gì, không cần đánh đã hạ được trại, tuy nhiên chỉ là vườn không nhà trống, đừng nói tra ra được vàng bạc châu báu, ngay cả một hạt gạo trong nồi cũng không có.
Rõ ràng là chúng đã trốn đi.
Bề ngoài quan phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478935/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.