Lúc Trần Thanh mang một bức thư và một cái hộp gấm đi vào thì thấy Thẩm Ngạn Chi đang nhìn chằm chằm vào một hướng, mắt không hề chớp.
Trần Thanh né tránh những vật ngổn ngang dưới đất, đặt thư và hộp gấm lên bàn. “Chủ nhân, có thư từ trong cung đến.”
Có lẽ vừa uống rượu xong, lại tức giận quá mức nên bây giờ đầu Thẩm Ngạn Chi đang đau như búa bổ, nhưng nghe có thư của muội muội gửi đến thì vẫn mở ra xem ngay.
Mẫu thân của Thẩm Ngạn Chi qua đời sớm, chưa đầy một năm sau Vinh Vương – cha hắn đã tục huyền. Vương phi mới gả vào tám tháng đã sinh thêm một tiểu tử bụ bẫm. Bề ngoài, Thẩm gia nói là sinh thiếu tháng nhưng đứa trẻ rất béo khỏe, ai nhìn cũng biết là sinh đủ tháng, lúc vương phi vào vương phủ thì đã có thai hai tháng rồi.
Vương phi sinh được con trai, có địa vị vững vàng trong vương phủ thì thân phận của Thẩm Ngạn Chi và muội muội càng trở nên khó xử. Người trong phủ ai cũng biết rõ vương phi muốn tranh vị trí thế tử cho con trai mình.
Ngoài mặt, kế mẫu chưa từng bạc đãi huynh muội Thẩm Ngạn Chi nhưng lại âm thầm sử dụng những thủ đoạn mềm dẻo khác. Vì bảo vệ muội muội, Thẩm Thiền gần như do một tay Thẩm Ngạn Chi chăm sóc.
Lúc đó, trong lòng bàn tay của Thẩm Ngạn Chi có hai viên minh châu, một viên là Tần Tranh, viên còn lại chính là Thẩm Thiền.
Tuy nhiên sau này, một viên minh châu đã bị thái tử cướp mất.
Viên minh châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478932/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.