Tuy không biết tại sao Thẩm Ngạn Chi – người lẽ ra đã xuống phía nam – vẫn còn ở Thanh Châu nhưng đêm nay nhìn thấy hắn, Thẩm Ngạn Chi lại ba lần bốn lượt muốn dồn y vào chỗ chết, đương nhiên y sẽ phái người truy đuổi không buông tha.
Đám người Thẩm Ngạn Chi bị bức đến bến đò Nguyên Giang, không đợi được thuyền, sau lưng lại có quân truy đuổi bèn nhảy xuống sông bỏ chạy. Cung thủ ở trên bờ bắn mấy trăm mũi tên, có mười mấy thi thể nổi lên nhưng trong số đó không có Thẩm Ngạn Chi.
Sở Thừa Tắc ra lệnh cho người truy tìm dọc theo bờ sông còn mình thì quay lại thành Thanh Châu.
Trận này, tám ngàn quân triều đình bị họ tập kích không kịp trở tay. Ngoại trừ số người chết và bỏ chạy, họ bắt được tổng cộng hơn hai ngàn người.
Chủ tướng Tiết Diễn đã chết, lương thảo đã cạn kiệt, Sở Thừa Tắc lại là thái tử triều trước, dùng danh nghĩa khôi phục Đại Sở để khởi nghĩa nên hơn hai ngàn binh lính kia nhanh chóng đầu hàng, gia nhập vào quân Sở.
Lâm Nghiêu thấy sau một trận chiến, quân mình chẳng những không hao tổn gì mà ngược lại giống quả cầu tuyết, càng lăn càng to thì rất khâm phục Sở Thừa Tắc. Lúc hắn dẫn người kiểm kê số binh khí thu hoạch được sau trận này, số lượng càng làm cho hắn chấn kinh.
Đoàn người rầm rộ kéo về thành Thanh Châu. Tống Hạc Khanh và Vương Bưu thấy họ đại thắng trở về, dù trong lòng đã sớm có dự liệu nhưng vẫn không nén được vui mừng, xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478888/chuong-63-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.