Lâm Nghiêu nói có việc phải đi nhưng Lâm Chiêu vô tư không phát hiện không khí lạ thường. Hóa giải được nguy cơ trước mắt, nàng ta thở phào một hơi, đang định cảm thán vài câu thì Lâm Nghiêu đã quay lại, kéo muội muội đi theo. “Bếp chính không đủ người, muội đến đó giúp Vương đại nương một tay đi.”
Suýt nữa là Lâm Chiêu tưởng rằng ca ca mình mất trí nhớ. Nàng ta chỉ vào mình, nghi hoặc hỏi: “Không phải chứ, tốt xấu gì chúng ta cũng sống nương tựa lẫn nhau mười mấy năm, huynh còn không biết khả năng nấu nướng của muội ra sao à? Trước kia đều là huynh nấu cơm…”
Lâm Chiêu còn muốn nói gì nhưng đã bị Lâm Nghiêu bịt miệng, lôi nàng ta sang một bên, nháy mắt ra hiệu với biểu cảm tức tối.
Cuối cùng Lâm Chiêu cũng hiểu ra. Nàng ta vội liếc nhìn Tần Tranh một cái, gỡ tay Lâm Nghiêu ra, giấu đầu lòi đuôi bảo: “Không ngờ huynh đã phát hiện ra chuyện gần đây muội chăm chỉ luyện tập nấu nướng. Đi thôi đi thôi, đến nhà bếp muội sẽ trổ tài cho huynh xem!”
Lâm Nghiêu lẳng lặng đưa tay lên che mặt. “…”
Đâu cần diễn lố như thế chứ.
Sau khi huynh muội họ Lâm đi, những người khác trong trại cũng lần lượt đi mất, chỉ còn vài người có trách nhiệm canh giữ cổng trại là ở lại.
Tần Tranh cảm thấy không khí khá lúng túng nên đưa tay kéo lại chiếc nón rồi cất bước muốn đi. “Trại chủ nói nhà bếp không đủ người, để thiếp qua đó giúp một tay.”
Một chân vừa bước ra, tay cô đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478877/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.