Tần Tranh nghi hoặc nhìn thái tử một chút nhưng vẫn mở thư ra xem.
Trên đó chỉ có bảy chữ: Mồng bảy tháng tư, Vân Cương Tự.
Mí mắt Tần Tranh không khỏi giật giật. Đọc xong có khác gì chưa đọc đâu?
Cô trả thư lại cho y với vẻ mặt không cảm xúc. “Tướng công đang chơi trò bí hiểm với ai thế?”
Thái tử nhận lấy, liếc nhìn nét chữ trên giấy, giọng vẫn bình thản: “Là thế lực của Lục gia ở Dĩnh Châu.”
Tần Tranh ngẩn ra một lát mới nhớ ra Lục gia mà y nói là ai.
Lục gia – họ ngoại của thái tử – là danh gia vọng tộc nhiều đời ở Dĩnh Châu, cho đến khi trong tộc xuất hiện một vị hoàng hậu, người trong tộc mới dần chuyển đến Biện Kinh, tuy nhiên dòng dõi chính vẫn ở Dĩnh Châu.
Phản vương Lý Tín khởi nghĩa ở Kỳ Huyện, dẫn dắt quân phản loạn đánh thẳng lên hướng bắc. Khi họ trốn ra khỏi thành Biện Kinh, phủ Tần Quốc Công – nhà ngoại của thái tử phi và phủ Thái Sư – nhà ngoại của thái tử đều đã bị quân phản loạn bao vây. Dĩnh Châu nằm ở phía nam Kỳ Huyện cho nên Lục gia nơi đó vẫn chưa gặp bất trắc.
Tần Tranh đột nhiên ý thức được rằng thái tử đang móc nối liên lạc với Lục gia ở Dĩnh Châu.
Chuyện cơ mật quan trọng như thế mà y… không hề giấu cô?
Cảm giác rung động vừa qua đi lại ùa tới còn mạnh mẽ hơn trước.
Tần Tranh tằng hắng một tiếng, hỏi: “Tướng công gửi thư cho bên kia từ khi nào vậy?”
Hôm kia y mới lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478842/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.