Sau khi theo thái tử đi được một đoạn, Tần Tranh mới nhớ ra, hỏi: “Sao tướng công lại đi ngang qua đó?”
Thái tử trả lời: “Sơn trại bị tập kích, ta định đi xem thử.”
Tần Tranh thầm nghĩ thảo nào y còn xách theo kiếm.
Đi được một lát, Tần Tranh phát hiện đường này không phải dẫn về nhà họ mà là ra khỏi trại bèn hỏi: “Bây giờ chúng ta đến hang Yến à?”
“Ừ.”
“Thiếp cũng đi?”
Thái tử nghe giọng cô có vẻ bất ngờ thì cụp mắt nhìn cô. “Người có thể cầm đao trong trại đông đều đã tới hang Yến, nàng về đó không an toàn.”
Tần Tranh nghe cũng có lý. Lúc nãy gặp phải đám người Ngô Khiếu chính là ví dụ tốt nhất. Dù cô có trốn trong nhà, nếu người của trại tây kéo đến thì cô cũng không thể tự bảo vệ mình, theo bên cạnh thái tử là an toàn nhất.
——
Lúc này hang Yến đã đông nghẹt người của hai trại đông tây. Mặt sông phía dưới neo mười chiếc thuyền nhỏ, có lẽ lần này có chừng một trăm tên thủy tặc đến tập kích, Lâm Nghiêu và mười mấy người phía dưới lực lượng khá mỏng manh.
Số lượng giỏ mây có hạn, không thể một lần thả xuống quá nhiều người. Hơn nữa một khi giỏ mây hạ xuống tới tầm bắn tên của bọn thủy tặc thì lực lượng cung thủ nấp trong chỗ kín của chúng sẽ bắn tên ào ạt, có không ít huynh đệ trong trại đã bị bắn chết trong giỏ.
Người của trại tây đã bắt đầu chùn bước. “Bọn thủy tặc quá mạnh, mấy tên cung thủ kia làm chúng ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478839/chuong-20-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.