Họ vội vội vàng vàng nhổ vài cây cỏ có tác dụng đuổi côn trùng rồi chui ra khỏi lùm cây.
Lúc đến bãi cạn, đám trai tráng đã ăn cơm xong và bắt đầu làm việc trở lại. Tần Tranh giúp Hỉ Thước thu dọn hộp cơm, Lâm Chiêu thì đi thẳng đến chỗ Lâm Nghiêu, thì thầm với hắn vài câu.
Sắc mặt Lâm Nghiêu lập tức trở nên nghiêm trọng. Hắn quay sang nói khẽ với những người gần đó. Mấy người kia gật đầu, tạm gác công việc trong tay lại, đi nơi khác.
Lâm Chiêu quay lại, xách hộp cơm lên, nói: “A Tranh tỷ tỷ, chúng ta về thôi, chuyện tiếp theo ca ca muội sẽ xử lý.”
“Ừm.” Tần Tranh gật đầu, đeo giỏ trúc lên, cùng họ về nhà.
Chỉ cần mấy người Lâm Nghiêu đề phòng thì trong địa bàn của Lưỡng Yến Sơn, bọn thủy tặc hẳn là không thể gây ra sóng gió gì.
Lúc về đến nhà thì vừa qua giờ mùi (1 giờ trưa).
Tần Tranh đặt chiếc giỏ trúc nặng trĩu xuống, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán. Trên đường về, đi ngang qua một rừng trúc, cô thấy măng non quá nên đã cắt không ít cho vào giỏ mang về, định bụng tối có thể làm món măng xào thịt.
Trong vườn không có ai, có lẽ Lư thẩm đã xuống ruộng, phía nhà chính thì thoáng nghe có tiếng nói chuyện.
Tần Tranh dỏng tai lắng nghe một lát, loáng thoáng nghe được giọng nói có vẻ “đau khổ” của lão đại phu: “Đi nhầm, đi nhầm thôi! Quân cờ này lẽ ra phải đặt ở đây!”
Tính ra hôm nay là ngày đại phu đến thay thuốc cho thái tử.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478836/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.