Vì quá mất mặt nên mãi đến khi đỉ ngủ, Tần Tranh vẫn xấu hổ, không muốn nói chuyện với thái tử.
Trong chiếc rương gỗ trong nhà có khá nhiều chăn mền, Tần Tranh trải nệm xuống dưới đất, tắt đèn xong bèn đưa lưng về phía thái tử, ngủ ở dưới.
Trong đêm tối, mọi âm thanh dường như đều được khuếch đại lên nhiều lần, kể cả giọng nói hơi lạnh của thái tử. “Sao không ngủ trên giường?”
Tần Tranh vẫn chưa hết xấu hổ, ngượng ngùng nói: “Thiếp ngủ không ngoan lắm, sợ đụng đến vết thương của tướng công.”
Bóng đêm trở nên yên tĩnh một lát rồi lại vang lên giọng của thái tử. “Nàng ngủ giường đi, ta ngủ đất.”
Tần Tranh xoay người, đè chăn thật chặt. “Tướng công cứ yên tâm dưỡng thương đi, đừng giành với thiếp.”
Nói xong, căn phòng lại trở nên im ắng.
Đêm qua Tần Tranh gần như không hề chợp mắt nên lúc này vừa chạm vào gối là lập tức chìm vào giấc ngủ say.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô bỗng cảm thấy khó thở, trên người như bị một tảng đá đè nặng. Cô thở một cách khó nhọc, đưa tay xô đẩy nhưng hai cổ tay bị nắm chặt, cố định trên đỉnh đầu. Truyện Linh Dị
Lúc này Tần Tranh giật mình tỉnh lại, phát hiện mình bị ai đó bịt miệng.
Đang lúc nửa đêm, trước mắt cô đen ngòm nhưng cái người đang giữ chặt tay cô, bịt miệng cô có mùi hương tuyết tùng thoang thoảng xen lẫn với mùi thuốc bắc đăng đắng, chắc chắn là thái tử rồi.
Không biết sao, người y nóng phừng phừng, Tần Tranh cảm thấy chỗ cổ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478831/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.