Lưỡi kiếm lạnh lẽo làm Tần Tranh giật nảy mình. Cô vô thức nói: “Tướng công, là thiếp.”
Tiếng hít thở ở phía sau nghe khá nặng nề, cuối cùng lưỡi kiếm sắc lạnh kia cũng rút khỏi cổ cô. Một giọng nói yếu ớt, khàn khàn vang lên: “Đây là đâu?”
Tần Tranh quay đầu lại thì thấy thái tử đã đứng tựa vào tường trông khá yếu ớt. Một tay y cầm kiếm, tay kia thì ôm ngực, trán đầy mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt cũng trở nên đỏ ửng một cách bất thường.
Tuy không đúng thời điểm cho lắm nhưng nhìn gương mặt quá sức anh tuấn này của y, trong đầu Tần Tranh vẫn hiện lên hai chữ “tuyệt sắc”.
Cô vội hoàn hồn lại, đặt thố canh lên bàn rồi quay qua đỡ y. “Đây là Kỳ Vân Trại trên Lưỡng Yến Sơn. Tiểu cô nương mà chúng ta gặp trên thuyền của bọn thủy tặc chính là đại tiểu thư của trại này.”
Thái tử mất máu quá nhiều, người lại phát sốt nên bủn rủn tay chân, phải dựa vào Tần Tranh mới về giường được.
Lúc nãy là nhờ trai tráng trong trại đỡ y vào bồn tắm, bây giờ Tần Tranh trở thành cây gậy chống mới biết tên này đúng là nặng. Cô không nhịn được, nói: “Đại phu nói vết thương của người cần được tịnh dưỡng, người vừa tỉnh lại đã xuống giường, nếu vết thương vỡ ra thì phiền lắm.”
Đôi môi đẹp của thái tử mím thành một đường lạnh lẽo. Y im lặng một lúc rồi nói: “Ta tỉnh lại thì phát hiện không thấy nàng đâu.”
Y loáng thoáng nhớ trước khi chìm vào hôn mê, hình như họ gặp được nhuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478829/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.