Chiếc thuyền lớn lướt trên mặt sông đen kìn kịt.
Thái tử vẫn sốt cao không hạ. Bây giờ trên thuyền có điều kiện dùng nước ấm, Tần Tranh liên tục dùng khăn tẩm nước ấm lau người để hạ nhiệt cho y. Gần đến canh tư, cơn sốt của thái tử mới giảm đôi chút. Tần Tranh thức cả đêm, lúc này không trụ được nữa nên gục bên giường, thiếp đi.
Quá canh năm, có người đến gõ cửa: “Trình phu nhân, thuyền cập bến rồi.”
Tần Tranh ngủ không sâu, bên ngoài gõ cửa là cô lập tức thức giấc. Cô nói với ra: “Ừm, ta biết rồi.”
Người bên ngoài bèn bỏ đi.
Trong phòng không có dụng cụ rửa mặt, cũng không có gương, Tần Tranh dùng nước lạnh rửa mặt rồi dùng mặt nước mờ ảo làm gương, vuốt lại mái tóc bị mình làm rối bù hôm qua để trông không còn nhếch nhác như trước nữa.
Lúc xuống thuyền, thái tử vẫn được hai người dùng cánh cửa khiêng xuống.
Trời vừa tờ mờ sáng, Tần Tranh để ý thấy nơi cập bờ là một bãi cạn. Hai bên bờ của con sông này đều là những vách núi cao mấy chục trượng, vách đá trơn nhẵn, không có lấy một cái cây, hệt như đá hai bên bờ vốn là một khối, sau đó bị người ta dùng kiếm chém thành hai nửa nên mới có dòng sông chảy xuyên qua.
Bãi cạn này tuy có nơi dừng chân nhưng cũng chỉ là một khoảng nhỏ liền kề vách đá, có vài bụi cây mọc lúp xúp. Phía trên là một vách núi cao hơn mười trượng, làm sao để lên đây?
Tần Tranh đang nghi hoặc thì thấy người mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478825/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.