Editor: Cua
Thẩm Tu Viễn cảm thấy kinh ngạc, nhưng sau khi ngửi được hương vị quen thuộc, vẫn theo bản năng mà tiếp nhận con cá kia.
Thời điểm nam chính xử lý cá không hề tránh né y, cử chỉ bằng phẳng, không có bất luận hành động động tay chân nào. Nhưng với giá trị thù hận của nam chính đối với y, không hạ độc y đã không tồi, làm sao có ý tốt chủ động cho y cá nướng?
Mạnh Quân nhìn y chậm chạp bất động, cười lạnh nói: "Không ăn liền trả lại cho ta."
Thẩm Tu Viễn:......
Y không lên tiếng mà cắn một ngụm, hương vị cá nướng không khác gì với vị y ăn qua lúc trước. Xem ra nam chính thực sự bỏ ra rất nhiều để khiến y phối hợp hoàn toàn.
Nhưng mà...y vừa ăn cá nướng vừa nghĩ, nam chính cũng không lạnh nhạt cùng bất cận nhân tình (1) như nguyên tác viết.
(1): Không thấu hiểu tình cảnh của người khác
Không riêng gì hiểu lầm nam chính có với y, ngay cả ấn tượng của y đối với nam chính ít nhiều cũng bị nguyên tác ảnh hưởng.
Sau vài câu giao lưu đơn giản, hai người cũng không nói chuyện. Màn đêm dần dần buông xuống, Mạnh Quân ngồi ở phía dưới, ôm cánh tay nhắm mắt dưỡng thần, không biết có ngủ hay không.
Mọi thanh âm đều im bặt, ngay cả tiếng bước chân từ trên mặt đất cũng đã ngừng lại. Nhưng Thẩm Tu Viễn lại không thấy buồn ngủ, nhớ lại rất chi tiết chuyện phát sinh khi sáng.
Trước khi thi đấu, y đã làm bộ bán tín bán nghi, chất vấn Mạnh Quân làm thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-su-huynh-ac-doc-cua-nam-chinh/267525/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.