Bên phải có một ánh mắt không biết cố ý hay vô tình mà lướt qua mấy lần, lúc đầu Tả Minh Nhiên không chú ý, dù sao nơi này có quá nhiều phóng viên và máy quay, bị nhìn nhiều cũng bình thường, có thể do ánh mắt kia không chịu bỏ qua, bị nhìn chằm chằm khó tránh khỏi có chút khó chịu, vì vậy nhân lúc ánh mắt kia nhìn sang cô đưa mắt lên nghênh đón.
Là Trương Lập Chi.
Ánh mắt hai người đối diện nhau mà lại gần như vậy, thật sự là xấu hổ khó nói.
Tả Minh Nhiên giật giật khoé môi tỏ vẻ khó hiểu, lúc này Trương Lập Chi mới phát hiện da mặt mình không có thuộc tính mặt dày, bị cô nhìn như vậy, tuy trên mặt không thay đổi nhưng tai đã đỏ lên.
Tả Minh Nhiên cố tình chơi xấu, nhìn anh ta một lúc mới từ tốn mở miệng: "Có gì không ạ?"
Nhìn lén người ta còn bị bắt gặp, Trương Lập Chi hận không thể giấu mặt đi, lúng túng quay đầu nói: "Không có… Không có việc gì."
Tả Minh Nhiên cười không nói, Ôn Phỉ Phỉ bên trái cô nghe thấy có chuyện thì nhìn sang, thấy Trương Lập Chi thì cười tủm tỉm chào hỏi: "Buổi tối tốt lành, anh Lập Chi."
Ôn Phỉ Phỉ biết Trương Lập Chi, một phần là vì đã hợp tác nhiều lần, một phần là vì thân phận tương tự, đều có gia thế trong sạch, lại là người phái thực lực, đương nhiên là nói chuyện càng hợp ý.
Trương Lập Chi trả lời Ôn Phỉ Phỉ hai câu, dù sao còn cách Tả Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-phu-nhan-nha-giau/934078/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.