Ở ngoài làm việc liên tục không nghỉ cả ngày lẫn đêm hơn nửa tháng, mấy ngày gần Tết Nguyên Đán đều trôi qua trên đường, khi trở về đến thành phố B chỉ còn hai mươi ngày nữa là Tết đến.
Năm mới tết đến, cho dù có người nói Tết càng ngày càng không có không khí, nhưng đến những ngày cuối năm, trên đường lớn những chiếc đèn lồng đỏ thẫm để chúc mừng năm mới chẳng ít hơn năm trước.
Tả Minh Nhiên ở sân bay vô tình gặp fan, được họ tặng không ít câu đối xuân viết tay, nhìn số lượng có thể đoán được họ muốn cô dán từ mùng 1 đến ngày 15, mỗi ngày một bộ. Chọn một tờ Đi đường bình an dán lên xe, cô thuận miệng hỏi: "Chị Hạ ơi, khi nào em mới được nghỉ Tết ạ?"
Thời Song Hạ đang sắp xếp công việc, nghe vậy giận bay màu liếc nhìn Tả Minh Nhiên, "Dịp gì mà nghỉ?"
Tả Minh Nhiên cào ghế xe than khóc: "Nghỉ Tết á! Không phải là ngay cả ngày nghỉ em cũng không có chứ! Làm việc cả năm rồi chị, Yến Vân Dương cả năm còn có thể nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng nữa mà!"
Nói thì nói vậy, minh tinh thường dựa vào các công việc được sắp xếp rồi mới quyết định thời gian nghỉ ngơi, thông thường ngày nghỉ với họ đều không thực tế, thậm chí có khi ngày đầu năm mới vẫn phải ở trong đoàn phim quay cho kịp tiến độ, bởi vì công việc mà không về nhà ăn Tết là chuyện thường tình.
Trước kia Tả Minh Nhiên cũng như vậy, từ khi cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-phu-nhan-nha-giau/934076/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.