“Miên Miên, anh nói cho em biết tay nghề của đầu bếp ở trong nhà ăn rất tốt, tay nghề đã được rèn giũa qua nhiều năm, có tổ truyền đấy. Tuy rằng thức ăn ở bộ đội kém hơn so với ở Kinh Đại, nhưng anh trai em khẳng định là các món ăn ở đây sẽ không làm em thất vọng đâu. Đúng rồi, lần này em định ở đây bao lâu? Anh đã cho người dọn phòng cho em. Chỗ bọn anh không có chia phòng, nhưng anh đã xin một phòng ở tạm thời cho em, nằm trong khu nhà cho gia đình, em hãy ở bên đó vài ngày, điều kiện có lẽ sẽ không tốt lắm Miên Miên em chịu khó nhé……” Đường Chiến đi bên cạnh Đường Miên, lải nhải không ngừng.
Đường Miên cũng không mất nhẫn, ngược lại cảm thấy Đường Chiến như vậy rất thân thiết, đã hai năm không gặp ông anh trai này, Đường Miên có chút nhớ, phát hiện Đường Chiến vẫn luôn nhìn cô, Đường Miên nhe răng cười, nói: “Ca, cứ làm theo sắp xếp của anh, em không có ý kiến, còn nữa chẳng lẽ trong lòng của anh em là loại con gái mè nheo không chịu khổ được sao?”
Đường Chiến nghe em gái nói sẽ làm theo sắp xếp của anh, lập tức vui tươi hớn hở gãi gãi cái ót, mở miệng dỗ dành: “Không phải, em gái của anh là ngoan ngoãn nghe lời nhất, ai dám nói em gái anh không tốt, anh sẽ cho hắn một trận nhừ tử.”
Đường Miên cười ra tiếng, tiếng cười thanh thúy truyền từ phía sau đến tai Lệ Ngự.
Trong lòng có vị chua, chua đến độ vị giác bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921827/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.