Editor: Băng Tâm
“Tốt rồi, đã mang giày vào, em xuống dưới đi.” Lệ Ngự cảm thấy sự kiên nhẫn của anh với Đường Miên là vô hạn.
Nếu mà đám cẩu độc thân bộ đội kia nhìn thấy anh cúi người mang giày cho một cô gái sẽ cười nức nẻ tới sáng mai. Đừng nói là đám cẩu độc thân ở bộ đội, ngay cả nhóm tiểu tử Tô Vệ Quốc nhìn thấy cũng phải há hốc mồm, nói cái gì mà xem người ta là em gái, cậu sẽ đối xử như vậy với em gái sao? Tục ngữ nói nam nữ bảy tuổi đã khác biệt, cho dù là anh em ruột thịt cũng phải giữ khoảng cách.
Đừng nói cái gì mà anh em ruột không cần phải khách khí xa cách như vậy, mặc kệ là quan hệ thế nào cũng cần phải giữ khoảng cách, đây là mấu chốt cơ bản của đạo làm người. Nếu không làm được thì phải thẹn với lương tâm, cũng khó đảm bảo người khác sẽ không đàm tiếu, không ai có thể đảm bảo bảo rằng mọi người đều có suy nghĩ thuần khiết, cho nên duy trì khoảng cách là điều nhất thiết phải làm.
Đường Miên ngủ một giấc trong đầu ba phần thanh tỉnh đều đã bỏ nhà ra đi, cô nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, ánh mắt quyến luyến chậm rãi hạ xuống nhìn yết hầu của người đàn ông, tựa hồ khá tò mò, Đường Miên vươn tay đến chạm vào người anh.
Lệ Ngự đã bắt lấy cổ tay Đường Miên trước khi cô chạm vào người anh, Lệ Ngự nghiêm mặt nhíu mày nhưng đâu đó lại mang theo vài phần sủng nịnh mà anh chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921823/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.