Editor: Băng Tâm
“Lệ Ngự, chúng ta không phải đã nói sẽ cùng nhau đi ăn cơm? Sao đột nhiên lại không tới? Cậu ở nhà cũng rảnh rỗi tới đây ăn cơm sẵn tiện chúng ta cùng chơi bài. Chúng ta đã hẹn trước rồi, tôi làm gì không hợp ý mà cậu không tới? Không có cậu tôi biết nói sao với mọi người? Tôi thậm chí đã bỏ rơi bạn gái để đi ăn với cậu, kết quả cậu lại bỏ rơi tôi. Không đạo nghĩa, không được, cậu mau nói tại sao không đi? Cậu phải thành thật trả lại công đạo cho tôi!”
Lệ Ngự nghe ở đầu dây bên kia nghe Tô Vệ Quốc cầu nhàu, thay đổi tư thế cầm microphone, cả người dựa vào góc bàn, trầm mặc một lát mới trả lời: “Thay chiến hữu đi thăm người thân, các cậu cứ đi ăn đi, tôi không đi, thật không có thời gian.”
Tô Vệ Quốc nghe Lệ Ngự nói giúp chiến hữu thăm người liền biết là thực sự có chuyện này. Chủ yếu là Tô Vệ Quốc cho rằng Lệ Ngự có khả năng sẽ đến thăm một vị trưởng bối, cho nên liền không nói thêm gì, chỉ nói lần tới rãnh thì cùng nhau đi chơi.
Bên này mọi người thấy Tô Vệ Quốc ngắt điện thoại lập tức mở miệng hỏi.
“Thế nào, Lệ Ngự không tới?”
“Lệ Ngự có thể có chuyện gì? Đối tượng không có một người, phải bọn mình thì còn có thể viện cớ là ở cùng bạn gái. Lệ Ngự độc thân thì có chuyện gì được?” Một người khác cũng hỏi.
Tô Vệ Quốc trực tiếp xua tay nói: “Thăm người thân của chiến hữu, kệ thôi, không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921821/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.