“Tới đây, ngồi xuống, biết hai người đến Kinh Thị tôi đã cố ý cho người đến nhà ga đón, nhưng ở đó lại có quá nhiều người, nên người của tôi không đón tiếp được. Nếu đã đến đây rồi thì chúng ta hãy làm rõ chuyện này một lần.” Ông nội Tống tạm dừng một lúc mới nói tiếp: “Tôi biết hai người vẫn luôn xem Đường Miên là con gái ruột, Tống gia chúng tôi rất cảm kích, chờ đến khi Đường Miên về nhà hai người có yêu cầu gì cứ nói, chúng tôi sẽ cố gắng thực hiện.”
Ông nội Tống rất biết ơn Đường gia vì đã đối xử tốt với Đường Miên, nhưng lời nói của ông nội Tống rơi vào lỗ tai của Giang Tú Phân lại vô cùng khó chịu.
Quả nhiên là tới cướp con gái của bà, trong lòng bà cảm thấy khó chịu, Đường Miên không phải người Tống gia, sao phải về Tống gia.
“Nếu ông đã nói thẳng thì tôi cũng không vòng vo, tôi lặp lại lần nữa, Đường Miên chính là con gái ruột của tôi, không phải con nhà họ Tống các người, các người khẳng định đã nhầm rồi, con gái do chính tôi sinh và tự tay nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, không có khả năng là con nhà người ta. Này, các người thấy con nhà người khác tốt cũng không thể nói là con nhà mình được chứ? Con của Tống gia các người lạc đến tỉnh H lớn như vậy, thôn chúng tôi cũng có rất nhiều cô gái, sao các người cứ nhất định nói là Đường Miên nhà tôi? Đường Miên lớn lên xinh đẹp là do giống tôi, hồi trẻ tôi cũng rất đẹp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921818/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.