Editor: Băng Tâm
11 giờ, lúc này mặt trời đã lên cao, Đường Miên và Giang Tú Phân rốt cuộc cũng đến nơi.
Điều kiện sống ở Giang gia kém hơn so với Đường gia, cổng viện của Đường ra dù sao thì cũng bằng đá, mà cổng viện của Giang gia lại chỉ bằng tre, từ bên ngoài liếc mắt nhìn vào có thể thấy rõ bên trong viện.
Đường Miên thấy trong viện một người phụ nữ hơn 50 tuổi, người phụ nữ nhìn già hơn Giang Tú Phân rất nhiều, người phụ nữ nhìn thấy Giang Tú Phân và Đường Miên ngoài sân thì vui vẻ mỉm cười.
“Tú nhi, đã trở lại, vừa nãy mẹ còn nói nhớ em, vừa lúc mấy đứa em cũng ở nhà, mau vào đi.” Người phụ nữ nhiệt tình chào đón.
Giang Tú Phân cũng không phải là khách, lôi kéo Đường Miên liền đi vào.
“Miên Miên cũng đã trở lại, lớn lên thật xinh đẹp, là cô thiếu nữ rồi.” Tầm mắt Giang đại tẩu dừng trên người Đường Miên.
Bà cũng biết đến cô con gái cưng của em chồng, lúc trước cũng biết Đường Miên lớn lên trông rất đẹp, nhưng sao một thời gian dài không gặp lại cảm thấy Đường Miên đẹp thêm nữa? Khuôn mặt nhỏ phấn nộn kia, bị nắng làm cho trở nên phấn hồng, thoạt nhìn rất đáng yêu.
“Đúng vậy, vừa lúc trường học Miên Miên cho nghỉ, em nghĩ đã lâu không dẫn con bé về nên hôm nay cho nó theo.” Giang Tú Phân đáp, đột nhiên nhớ tới Đường Miên bị mất trí nhớ, mở miệng nhắc nhở: “Miên Miên, mau chào mợ cả đi con.”
“Mợ cả.” Đường Miên chào theo Giang Tú Phân.
“Ai,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921808/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.