Edit: Băng Tâm
Trong viện, Đường Dương Sơn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trong lòng bỗng dưng có chút hoảng, Giang Tú Phân ra ngoài đến giờ đã hơn 2 tiếng, hiện tại cũng đã gần 9 giờ, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không mất nhiều thời gian như vậy, từ Đường gia đến nhà tam bà bà chỉ mất 10 phút đi bộ, qua lại sẽ không vượt tới nửa giờ, giờ đã qua hơn 1 tiếng, chuyện kia chắc cũng đã hoàn thành rồi.
Đường Dương Sơn càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không ổn, điếu thuốc ngậm trong miệng cũng trở nên vô vị, vì vậy liền dập tắt khói đứng dậy ra ngoài xem xét.
Đường Dương Sơn mới vừa đi đến cổng đã bị Đường Giang bắt gặp, thấy lão cha đã trễ như vậy còn muốn ra ngoài nhịn không được mở miệng hỏi một câu: "Ba, muộn như vậy rồi người còn muốn đi đâu?"
"Ta đi xem mẹ con sao còn chưa về." Đường Dương Sơn nói xong liền đi ra cửa.
Đường Giang đứng trong viện sờ cái ót của mình, lời trong lòng nghẹn lại chưa kịp nói ra, đã thấy thân ảnh lão cha đi xa Đường Giang cũng không còn cách nào nói nữa. Thân là con cả Đường Giang là người hiểu tính tình của cha mẹ mình nhất, giữa hai vợ chồng già đã có bí mật muốn giữ kín thì anh tuyệt đối không moi ra được gì.
Bất quá, Đường mẹ ra ngoài lâu rồi mà chưa thấy về, không biết là đã xảy ra chuyện gì, nghĩ vậy Đường Giang đứng ngồi không yên, vội vàng vào phòng, thấy vợ đang ngồi trên giường may đồ, vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921777/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.