Edit: Băng Tâm
“Không phải như vậy, bác sĩ ông đây là có ý gì?” Giang Tú Phân thấy hành động này của bác sĩ cũng trợn tròn mắt, một hồi lâu mới phản ứng lại bản thân nói hớ làm bác sĩ hiểu lầm, lại lần nữa mở miệng nói: “Bác sĩ, tôi nói không phải có ý tứ kia, con gái tôi là gặp phải tai nạn nên không nhớ một số chuyện.”
“Không nhớ, mất trí nhớ, chuyện gì đã xảy ra bà mau nói tôi nghe.” Bác sĩ cũng biết chính mình hiểu lầm, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng.
“Chuyện như là con gái tôi không may bị ngã xuống sông, sau khi về nhà liền nói không nhớ được chuyện trước kia, bác sĩ ông kiểm tra thử xem có vấn đề không, tương lai con bé nhà tôi còn muốn thi vào đại học, đầu óc mà xảy ra chuyện gì thì làm sao chỉnh lại? Bác sĩ ông nhất định đến cẩn thận kiểm tra, nếu không tương lai con gái tôi sẽ hỏng mất?” Giang Tú Phân nói xong hốc mắt đều đỏ lên.
Đường Miên thấy bà xúc động như vậy nhịn không được mở miệng an ủi nói: “Thật ra, đầu óc con không có vấn đề gì chỉ là không nhớ được vài chuyện lúc trước, con không cảm thấy chỗ nào đau hoặc là không thoải mái.”
"Bà nói con gái bà bị ngã xuống sông sau đó liền mất trí nhớ? Chuyện này có hơi lạ, dựa theo lẽ thường mà nói thì ngã xuống nước sẽ không gây ra tổn thương đến mức mất trí nhớ.” Bác sĩ nhỏ giọng thì thầm một câu, nhưng suy nghĩ lại một chút liền sửa miệng: “Cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921775/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.