“Tôi chưa từng đồng ý.”
Trong lúc tất cả mọi người có mặt trong buổi tiệc đang không ngừng vỗ tay tán dương thì giọng nói lạnh lẽo nhấn nhã từng chữ vang lên.
“Vũ Hoàng Kính, cậu nên rõ đây là trường hợp gì chú ý những câu mình nói ra.”
Hồ Lân hoàn toàn không ngờ sẽ có người không nể mặt ông ta như thế, ông ta tức giận nhìn chằm chằm Vũ Hoàng Kính cảnh cáo.
“Hồ Lân, tôi đã nói rồi, người bên cạnh đây chính là bạn đời hợp pháp của tôi. Trước đây là thế sau này vẫn vậy, tôi đến dữ tiệc mừng thọ chính là nể mặt ông tuy nhiên ông đừng cậy già mà lên mặt bắt ép tôi.”
Vũ Hoàng Kính chẳng thèm để ý chút uy hiếp nhỏ nhoi kia của ông ta, anh lạnh lùng nói thẳng.
“Cậu… Cậu…”
Hồ Lân tức giận đưa tay chỉ về phái Vũ Hoàng Kính.
Hồ Uyển lần thứ hai bị từ chối khiến cô ta tức điên, từ trước đến nay nào có người dám không nể mặt mũi của cô ta như thế, nhìn thấy ông nội tức giận đến nói không thành câu cô ta liền quát lớn:
“Vũ Hoàng Kính anh đừng có mà không biết tốt xấu, nhà họ Hồ chúng tôi còn cần cầu xin anh hay sao, là con rễ của nhà họ Hồ chính là may mắn của anh, đừng có mà không biết điều như thế.”
Vũ Hoàng Kính nghe vậy không khỏi cười nhạo:
“Cái thứ may mắn này tôi còn chẳng cần, hai ông cháu các người đơn phương tự cho là tốt bụng bố thí chút ánh nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3452846/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.