Đứng trước màn hình ở bên cạnh cửa Trần Vân không khỏi trầm tư, bà không biết mình phải làm sao mới tốt, nhưng tình mãu tử bắt bà phải gặp mặt người con trai bên ngoài một lần. Đây chính là máu mủ duy nhất của người chồng mất sớm của bà mặc dù ông còn không biết bọn họ đã nhận nhầm con.
Bà cứ vậy mà nghe tiếng chuông kêu inh ỏi, hai bàn tay cứ nắm rồi thả nắm rồi thả cuối cùng bà thở dài nắm lấy tay nắm cửa. Bà biết như thế này là không đúng nhưng bà không còn cách nào khác. Một lần duy nhất bà muốn cùng đứa nhỏ có chung dòng máu kia nói chuyện cùng nhau.
Trần Vân đi ra ngoài bà đứng trước cánh cổng nhìn ra người đứng bên ngoài:
“Cho hỏi cậu tìm ai.”
Trần Nghị rõ ràng nhìn thấy bốn người khác trong nhà đã rời đi, hắn ta chắc chắn người còn lại trong nhà là Trần Vân ví vậy nhanh chóng chạy đến tìm. Không ngờ bấm chuông cả một thời gian dài như vậy mà không có ai ra mở cửa khiến hắn ta cực kỳ bực bối vì vậy cứ đè lấy chuông cửa không bỏ tay ra.
Trong lúc hắn ta không còn chút kiên nhẫn nào thì thấy một người phụ nữ từ trong nhà đi ra, bà đứng trước mặt hắn ta cách một cánh cửa rồi hỏi. Nhìn thấy bà hắn ta không giấu nỗi sự vui mừng, sau khi điều chỉnh nét mặt hắn ta liền tỏ vẻ vui sướng mà gọi:
“Mẹ.”
Trần Vân nghe thấy tiếng gọi này liền không khỏi xao động, bà cố gắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3395180/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.