Ngày hôm sau khi tiếng gáy của gà trống bên ngoài vang lên thì cả ba mẹ con đều thức dậy. Trần Vân là người đầu tiên rời khỏi phòng để xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.
Khi Trần Túc cùng Vũ Hoàng Kính đi xuống thì bà vẫn chưa nấu xong, cậu liền đi đến bên cạnh bà giùp bà chuẩn bị bữa sáng.
Tuy bữa sáng lúc nào cũng đơn giản nhưng hôm nay Trần Vân muốn làm bữa sáng có thêm nhiều món hơn để chúc mừng việc chuyển nhà.
Ba người dùng bữa trong im lặng nhưng không khí xung quanh lại hài hòa đến bất ngờ.
Sau khi dùng xong bữa sáng Trần Túc liền dọn dẹp sách sẽ bát đĩa sau đó đi ra phòng khách. Lúc này Vũ Hoàng Kính cùng Trần Vân đã ngồi trên ghế sô pha chờ cậu.
Vũ Hoàng Kính thấy cậu đi ra liền đứng dậy gật đầu:
“Vậy chúng ta đi thôi, trời vẫn chưa sáng hẳn sẽ không có ai chú ý đến chúng ta.”
Trần Vân nhìn lại ngôi nhà mình sống trong ba năm rồi mỉm cười gật đầu:
“Đi thôi.”
Bọn họ hiểu rõ nếu như chuyển nhà mà lại không mang bất kỳ hành lý nào thì rất kỳ lạ nếu người dân trong thôn nhìn thấy sẽ tỏ vẻ khó hiểu mà hỏi thăm, đến lúc đó bọn họ không biết phải giải thích như thế nào.
Trần Túc đi đến chỗ cầu dao sau đó cúp xuống, căn nhà đã không còn ai ở vậy thì không thể để điện tiếp tục hoạt động được như vậy rất nguy hiểm. Ba người ra khỏi nhà, Vũ Hoàng Kính liền khóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3395173/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.