Sau một vở kịch nhỏ sạp hàng của Trần Túc buôn bán vẫn ế ẩm. Vũ Hoàng Kính ngồi cùng cậu thêm vài phút rồi mới rời đi.
Trần Túc hiểu rõ việc anh trốn đến đây với cậu chắc chắn đã làm trễ rất nhiều công việc của anh vì vậy cậu cũng hối thúc anh mau về đi, nếu có chuyện gì cậu có thể xử lý anh không cần phải chậm trễ thời gian của mình.
Vũ Hoàng Kính trước khi đi anh nhìn cậu rất khác lạ, ánh mắt của anh khiến trái tim cậu đập một cách nhộn nhịp, cậu muốn hỏi anh tại sao lại nhìn cậu như vậy nhưng cuối cùng cậu vẫn không mở miệng hỏi cho đến khi anh hoàn toàn rời khỏi khu chợ.
Ngồi cả một buổi chiều sạp hàng cũng chỉ le hoe vài người khách, rau cải tươi ngon ban đầu cũng bởi vì phơi nắng trong một thời gian mà dần èo ọt khiến mắt nhìn không còn quá đẹp đẽ. Tuy nhiên so sánh rau của Trần Túc với những sạp hàng khác thì vẫn tốt hơn rất nhiều nhưng địa hình thực sự quá xấu, sạp trang sức hoàn toàn che mất đi sạp hàng của cậu nên không có nhiều người đến mua.
Mắt thấy sắp đến giờ dọn hàng trở về Trần Túc không khỏi thở dài một hơi, ngày hôm nay đúng là ra đường không thuận lợi. Không phải nói là xui xẻo mới đúng, đã không kiếm được tiền còn gặp phải người thân cực phẩm.
Cậu cảm thấy sau này tốt nhất mỗi khi ra đường thì phải xem ngày cho tốt, nếu không cứ như ngày hôm nay chắc chắn sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3395169/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.