Con đường huyện cực kỳ tấp nập, một khu chợ trong huyện cũng rất đông người mua bán. Dân sinh sống bên trong huyện có kinh phí cao mà lương cũng cao hơn đối với dân nông thôn, vì vậy khi mang hàng lên huyện bán những người dân trong thôn đều sẽ tăng một mức giá thích hợp để có thể bán cho người sinh sống trong huyện.
Trần Túc biết rất rõ chuyện này mà chính người trong thôn cũng khá rành rọt. Đa số thanh niên trẻ tuổi thời nay luôn rời xa thôn làng để lên huyện thành hoặc lên thẳng thành phố để xin việc.
Mặc dù nơi bày sạp không tốt thậm chí còn bị sạp trang sức che khuất nhưng Trần Túc cảm thấy không sao cả. Những người mua chú trọng sự tươi tốt của rau sanh cùng màu trắng tinh của bột mì không thể lẫn vào thứ gì khác. Cậu đã rất chăm chỉ cùng cố gắng vì vậy cậu rất tự tin những rau cải mình cùng mẹ trồng sẽ có khách biết nhìn hàng mà mua thôi.
Tuy nhiên việc lựa chọn nơi bán hàng cũng là một sự cần thiết để có khách ghé thăm, cậu không những bị che khuất mà còn nằm khá sâu bên trong, những người đến chợ mua thức ăn sau đó nhanh chóng đi làm thường sẽ không đi sâu đến như vậy, ngoại trừ vài người rảnh rỗi thích dạo xung quanh chợ để tìm kiếm thứ mình ưng ý thì mới đi vào trong sau đó nhìn thấy sạp hàng rau tươi cùng bột mì của cậu.
Cả một buổi sáng đều chỉ bán được một ít đồ khiến Trần Túc không khỏi lo lắng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3395165/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.